HOME

ÐI GIỮA BỐN MÙA

Thu gọi lòng ai từng lá rụng
Bên đường xao xác bước chân xua
Về đâu lặng lẻ vầng trăng mỏng?
Rong ruổi đời ta đã mấy mùa
Chiều đông nắng rớt sau đồi vắng
Cơn lạnh ngày xưa gợn mầy lần
Ðường xa mây núi trôi về đất
Bếp lửa khơi hoài nỗi tịch liêu
Xuân về lộng bóng trên hoa, cỏ
Xoải cánh đàn chim rỉa nắng mai
Hót vọng khắp trời vui tiết mới
Én đã chưa về ai có hay?
Hạ hồng ném lửa vào con gió
Cháy đỏ hoàng hôn, đỏ mắt cay
Ðỏ cả góc trời chưa trở lại
Lữ khách đường chiều quải nắng phai
Ði giữa bốn mùa sông với núi
Bóng ngã bên đời như bụi sương
Xốc xếch hành trang trăng gió dải
Một người một bóng một tha hương

Đinh Mạnh Thu - 1994

CHIỀU QUA BLUE MOUNTAINS

Chiều qua Blue Mountains
Nắng vang nghiêng bóng ngã
Xuống đời bước chân xao
Con đường mây trắng lạ

Chiều qua Blue Mountains
Chậm nguồn khe suối đợi
Chiếc lá mãi rong chơi
Nửa đời quên tiếng gọi

Chiều qua Blue Mountains
Bao nhiêu người đứng lại?
Tìm một bóng mây bay
Che ai đời đã mỏi

Chiều qua Blue Mountains
Mặt trời ôm đỏ máu
Ngồi tựa bóng chiều đau
Vết thương xưa nổi bão

Chiều qua Blue Mountains
Trường Sơn đâu chẳng thấy
Ðồng vọng súng gươm xa
Gió chiều lay kẻ lá

Chiều nay Blue Mountains
Hồn ta mưa đã thấm
Giòng nước chảy quanh đời
Một Trường Sơn xa lắm

Đinh Mạnh Thu - 1994

BUỔI SÁNG SAU CƠN SAY

Hoa rụng đầy sân sớm
Ðêm qua thức uống hoài
Nếu đêm say chút nữa
Trăng đã rụng nhà ai
Nhặt cành hoa đêm trước
Nghe buồn nặng trên tay
Trần truồng hoa chết lạnh
Còn giận một cơn say
Quơ dép ra ngoài ngõ
Rối tóc liễu vời trông
Nụ hồng khoe sắc sớm
Giọt sương tròn long đong
Thinh không ngát hương lạ
Nẽo vắng chưa người qua
Gót ai đùa sương cỏ
Chắc thơ về đêm qua

Đinh Mạnh Thu - 1994

BÊN KIA SÔNG

Có giòng sông
Chảy trôi giòng dĩ vãng
Cuốn đôi bờ vạm vỡ ngọn cuồng lưu
Bên bờ kia tan tác một chiều thu
Từng cánh nhạn chìm đâu cơn bão đến
Bão u tối xé toang lều tranh mẹ
Xô giạt nấm mồ cha
Bão trên em từng đám trẻ không nhà
Bão hôn ám
Bão nghênh ngang
Bão xây thành ngạ quỉ
Bão bên ấy ướt dài cơn mộng mị
Bên bờ đây run rẩy tháng ngày đông
Cơn mê hoang xô lệt ánh dương hồng
Khơi chút lửa,
Chút lửa, lòng tri kỷ
Tri kỷ ơi lử đã đầy bi lụy!

Từ cơn mơ bốc ngọn mấy tầng cao
Lửa xôn xao
Lửa che tinh tú
Lửa dựng hào quang
Lửa tràn nhật nguyệt
Lửa nào đâu dầy dậy bóng người xưa?
Ôi giữa đôi bờ bão, lửa
Giòng sông nao trăn trở một giong sâu
Xóa lối mòn lau lách
Cuồng cuộng mảy phù sa
Cuốn trong ta
Năm tháng qua
Một giòng song nửa đời đã xa nhà
Còn xua động những ngọn triều quảy sóng

VỀ ÐẤT

Vạt nắng nhón mình sau hiên nhà
Con chim trễ cánh trở về sau cuộc thiên cư
Hạt thóc cũ bao mùa hoá kiếp
Vườn xưa mây trắng gió đưa mau
Hạt nhãn sót trăn mình trên đất
Chờ mùa mưa tới nứt mầm
Ðàn quạ khoang đã khuất diã mực khô ngũ sắc cầu vòng
Không thấy bóng đàn công và điệu múa
Người trở về bên hiên nhà
Giọt nắng thu mình trên cửa
Thềm đá cựa mình mừng tiếng chân
Có tiếng móng ngựa xe thổ mộ
Tiếng gậy khua người hành khất mù
Và tiếng lạc rao người phu tẩm quất
Thềm đá cựa mình
Tôi trở về bên giòng sông
Ngọn sóng vẫn mênh mang cánh buồm chạy giác
Con nước vẫn trôi xuôi
Không buồn vời mặt trời bao lần ngoi lên và lặn xuống
Dĩa mực và đàn quạ khoang
Hạt nhãn sẽ nảy mầm không biết mình từ đâu
Tôi tìm kiếm nụ cười
Bạc đầu ngọn sóng xô nhau

Đinh Mạnh Thu - 11/1997

BIÊN TÁI

Dõi một đường trăng thành quách cũ
Biên thùy trở lại tàn canh thâu
Trống thành đổ nhịp dồn chân ngựa
Bếp lửa đêm tàn soi bóng nhau
Áo bào năm tháng pha màu cát
Cung kiếm han, cùn với nắng mưa
Ánh mắt xa xăm hồn trận mạc
Bóng cờ phơ phất hàng lau thưa
Tráng sĩ gục đầu nghe gió rít
Réo hồn tử sĩ lạc trong sương
Ðoàn quân lớp lớp đi vào đất
Còn ánh trăng tàn đêm thê lương
Trở về góp lại hồn sông núi
Tráng sĩ nhìn nhau thấy bóng mình
Bạc đầu trăng biếc xanh màu tóc
Nghe gió sương gầy cuộc chiến chinh
*
* *
Biên ải bốn bề sương lạnh căm
Còn nghe chút lửa ấm trong lòng
Nào kiếm nào cung nào bằng hữu
Lửa tàn rượu cạn mắt đăm đăm

Đinh Mạnh Thu - 10/2005

TA VỚI NGƯỜI

Ta với người từ một con sông
Tuôn chảy ra khơi cũng một giòng
Giòng sông héo hắt giòng đời cạn
Trăn trở vì đâu chuyện đục trong
Ta với người đã xa núi sông
Nhìn những mùa đi nát cõi lòng

Nỗi lòng tri kỷ sao đo đếm?
Đâu dễ phơi bày nỗi ước mong!
Ta với người cùng chia một tên
Cùng nhánh sông xưa đổ thác ghềnh
Bồi lỡ bao lần theo vận nước
Trường giang sóng cổn dậy mùa lên
Ta với người rồi mai có quên
Một chút tình riêng dễ đáp đền
Thương hải tang điền đâu dễ biết
Tấc lòng thiên cổ dễ gì quên
Người có cùng ta nhớ một phương?
Có trãi cùng ta chốn gió sương?
Có cùng chia xẻ bao mưa nắng?
Hãy thắp đèn nói chuyện quê hương.

MƯA THÁNG BẢY

Mưa tháng bảy ướt ngày rằm cho mẹ
Vạt áo xưa giờ khuất nẽo chân trời
Tay níu áo nay không còn thơ dại
Lòng rưng rưng mưa tháng bảy mù khơi
Ngày tháng cũ đứa bé con chân đất
Mép đò nghiêng ngồi với mẹ qua sông
Trường An-thạnh gạch vôi màu tập mới
Buổi học trưa bù mắt cắn nổi mòng
Con theo mẹ những năm dài lận đận
Trường làng quê tay lấm vở học trò
Chinh chiến tới mẹ trở về trường chợ
Nét chữ con thôi nghiêng sóng con đò
Ðường lộ đá hàng me trưa thở hắt
Bóng mẹ hiền con nắng đổ trên vai
Ngày hai buổi bụi đường và bụi phấn
Bóng mẹ nghiêng bóng con lớn hình hài
Ngày họ đến mẹ phải về vườn ngoại
Tiếng ê a âm vọng tiếng binh đao
Ba hấp hối người ta không cho gặp
Tiễn ba đi lòng mẹ sóng ba đào
Nơi xứ lạ con mỗi người mỗi ngã
Con đường quê xa tít ở nơi đâu
Chuối ba hương đậm nắng đã da màu
Ngày mẹ yếu chỉ mắt còn nói được
Ðêm tháng bảy mẹ đi không nói trước
Cõi trời kia ba đã hẹn mẹ về
Mẹ và ba giờ đã hết sinh ly
Ba đở tủi ngày đi không gặp mặt

Mồng hai Tết con trở về quê cũ
Nắm tro tàn con mang mẹ trên lưng
Giòng sông đêm chiếc bắc nước ngập ngừng
Mừng đón mẹ trở về không đi nữa.
Bờ đất lạnh ngoại vui vì có mẹ
Nấm mồ ba có mẹ ở một bên
Con gởi gấm bình tro vào với đất
Tới phiên con mẹ muốn đặt bên nào?
*
Mưa tháng bảy ướt chỗ nằm của mẹ…

Ðinh Mạnh Thu - 24/08/2007

Tháng Tư Bỏ Súng

Đinh Mạnh Thu E29

Tháng Tư nắng đổ trên vai lính
Tiếng đạn từ xa vẫn nổ rềnh
Vẳng tiếng điều binh qua liên-hợp
Lặng dừng một chốc, lệnh lui binh
Tạch sè trên máy rè quân lệnh
Bỏ súng, ba lô, bỏ chiến hào
Nhét vội cây Colt vào thắt nịt
Địa bàn, lựu đạn túi hai bên
Bước ra xa lộ đầy dân, lính

Không còn những toán rút “vô trong”
Chen chúc đoàn người về phố thị
Nhập vào như một lính khinh binh
Dòng người như kiến trong chảo nóng
Hốt hoảng đoàn xe chật kín đường
Mấy ngả từ đây trời đất chết
Về đâu đất nước sẽ tang thương
Thủ Đức xóm trưa dân đứng ngóng
Tàn binh vẫn giữ bộ đồ bông
“Thiếu úy vào đây thay áo khác!”
Thôi đành áo trận gởi non sông
Chợt thấy tái tê lòng chết điếng
Ba năm quân ngũ trở thành không
Đà lạt mù sương làm lính mới
Giờ đây khép lại một đời riêng
Chiếc áo civil nhầu phận mới
Báng súng cộm lên trước gió chiều
Địa bàn, lựu đạn phồng trong túi
Còn đâu trận mạc để mà chơi!
Thối nhé từ đây đành tạm biệt
Súng gươm gởi lại núi sông thôi
Tổ quốc từ đây xin lỗi phận
Lỗi này xin tạ một lần thôi
Một mình một bóng con đường cũ
Tăng giặc vô thành tiếng xích khua
Thất thểu hàng cây nghiêng bóng khóc
Một người lính trận mới vừa thua
Sài gòn ảm đạm trong tang chế
Nét mặt buồn hiu người mẹ già
Em bé đứng nhìn quân giặc lạ
Quê hương nào hết trận can qua?

Đinh Mạnh Thu

Ai mua trăng...?

(trích Hàn Mặc Tử)

Cư Nguyễn E29

Trăng chẳng còn đâu bán với mua!
Phố cao vun vút khuất trăng thừa,
Người đang cuồng loạn đèn với nhạc...
Lạc lỏng trăng buồn khóc dưới mưa.

Trăng của ngày xưa của lũy tre,
Làng hoang sơ khô cháy đêm hè,
Vết loang nham nhở làng hóa phố...
Thi sĩ buồn tênh tỉnh giấc mê.

Trăng chẳng về treo giữa bến sông,
Thuyền xưa trơ đáy tái tê lòng,
Khách qua sông khản khô giọng gọi...
Cô lái đò xưa vui phố đông.

Trăng chẳng về soi sáng đỉnh đồi,
Thông tàn đồi vỡ chết đơn côi,
Tường cao kín cổng nhà ai đó...
Một chút tình thơ chết nghẹn rồi.

Trăng còn đâu nữa để mộng mơ,
Cố nhân nay đã biệt đôi bờ,
Ngày dài thăm thẳm đêm đen kịt...
Bạc trắng trang thơ lạnh hững hờ.

Ai mua trăng... trăng đâu ta bán?
Vầng trăng thơ một thuở yêu em,
Bây giờ ta cũng say mềm,
Bán mua gì nữa ai thèm bán mua?

15.12.2012

NẾU NGÀY ĐÓ… BÂY GIỜ…

Viết cho 40 năm HỘI NGỘ khóa 29 - CƯ NGUYỄN

Nếu ngày đó cổng Nam Quan không gặp…
Thì chúng ta đâu còn nhớ đến nhau,
Bây giờ đây mái tóc đã úa màu,
Vẫn vang vọng từng bước chân rầm rập.

Nếu ngày đó ngang lưng đồi lộng gió
Ta phóng lên, nhào xuống ngã vào nhau,
Bây giờ đây dù trôi dạt phương nào…
Vẫn tựa vào nhau trong cơn khốn khó!

Nếu ngày đó bên bờ hồ buốt lạnh…
Thằng biết bơi dìu đứa chẳng… biết bơi!
Bây giờ đây đôi ngã biệt phương trời,
Biển lồng lộng… ôm nỗi buồn canh cánh.

Nếu ngày đó vũ đình trường rực lửa,
Ta quỳ bên nhau giây phút thiêng liêng...
Bây giờ đây mỗi đứa một niềm riêng,
Núi vời vợi chứa chan tình muôn thưở.

………

Nếu ngày đó bão không về phố núi…
Thì chúng mình đâu tan tác muôn phương,
Bốn mươi năm đâu chia cách dặm trường,
Ngày hội ngộ ngóng chờ trong tiếc nuối?

Nếu ngày đó sương không nhòa mắt lệ…
Thì ngàn thông đâu réo gọi người về,
Sáu mươi năm đời tợ một cơn mê!
Đầu bạc trắng gởi sầu theo sóng bể.

Nếu ngày đó đỉnh đồi không gió cuốn…
Người ra đi đâu tê dại điên cuồng,
Từng ngày qua đâu vô vọng đi tìm,
Chút hơi lạnh khi hoàng hôn buông xuống!

Nếu ngày đó thuyền không rời xa bến…
Ly rượu tao phùng đâu đó buồn tênh,
Kẻ ở người đi day dức nỗi niềm,
Nâng chén rượu nhớ những thằng không đến!

………

Nếu ngày đó! NGÀY LÂM VIÊN HỘI NGỘ!
ĐÀ LẠT bình minh tan bóng mây mờ…
Ngày bàn tay nghèn nghẹn nắm bàn tay,
Ngày đó?... Bây giờ chờ trong nhịp thở!!!

Cư Nguyễn.SG.

Về lại đầu trang

Kỷ Niệm

Bốn mươi năm tuổi khóa,
Sáu mươi năm cuộc đời.
Một trăm năm bé mọn phận người,
Gọi nhau góc biển chân trời tìm nhau.

Đêm tử sinh nhạt màu non nước,
Dấu trùng phùng gầy guộc xương mai.
Níu trái căm hờn, bẻ cành độc dược,
Nối lại tin yêu bát ngát sông dài.

Đâu đây tiếng cười bốn mươi năm cũ,
Ánh mắt rạng ngời kiêu bạc bóng cờ.
Đâu đây mùa xuân nồng nàn quyến rũ,
Gió mùa thanh tân mây ngàn ngây thơ.

Bao nhiêu năm rồi Lâm Viên đứng đợi,
Trắng tóc sương mù vàng bụi phấn thông.
Trách nhẹ mà đau nỗi sầu chới với,
Nhắc lại trong nhau còn nhớ gì không.

Thôi ta đã cách chia nhau muôn trùng.
Còn có bao giờ gặp lại nhau không?
Còn có nhớ mình là alpha đỏ?
Có tìm thấy nhau trong nỗi buồn chung?

Thôi đời đã lăn chuyến xe định mệnh,
Khóc cười với nhau thêm cuộc vui này.
Có ai tìm về, còn ai không đến,
Kỷ niệm trầm trầm nhớ một cơn say.

Chí Phèo

Về lại đầu trang

Hội Ngộ

Lâu rồi không gặp mặt,
Gặp lại để nhìn nhau.
Nhìn thật rõ thuở nào,
Đời đã chia mấy nhánh.

Trời mùa đông gió lạnh,
Tìm nhau trở về đây.
Gần nhau siết bàn tay,
Mừng tủi hờn vong quốc.

Có thằng cười ngạo ngược,
Có đứa khóc âm thầm.
Bao nước mắt một mâm,
Nụ cười bao nhiêu rượu…

Lâu rồi xa bạn hữu,
Gặp lại biết làm sao.
Vui vẻ một câu chào,
Trùng phùng đêm yến tiệc.

Biết nhau mà không biết,
Ngồi gần lại với nhau.
Góp nhặt từ phương nào
Chút lửa hồng tình bạn.

Phèo

Về lại đầu trang

CŨNG CÓ THỂ…

(Viết cho 40 Năm Tình Bạn)

Cũng có thể nhiều thằng không tới được…
Đường gian truân buồn bã bỏ cuộc chơi,
Cũng có thể hồn về quanh quẩn đợi…
Đủ mặt thân quen rồi khóc… nghẹn lời.

Cũng có thể nhiều thằng xa tít lắm…
Một góc đồi heo hút ngóng xa xăm,
Cũng có thể lòng trăm ngàn nỗi nhớ…
Nhớ lắm ngàn thông và khóc… âm thầm.

Cũng có thể nhiều thằng chưa về lại…
Phố núi mờ sương luyến nhớ thời trai,
Cũng có thể tận nhánh sông xa lắm…
Cô độc dăm thằng áo rách sờn vai.

Cũng có thể nhiều thằng lâu mất dạng…?
Bỗng thoáng bước ra cười nói miên man,
Cũng có thể có thằng nhà không nói…
Một phút gặp nhau nổ pháo râm ran!

Cũng có thể nhiều thằng bay vạn dậm…
Háo hức gặp nhau… không nói câu nào,
Cũng có thể hắn uống từng hớp chậm…
Ký ức thân yêu thắm lịm ngọt ngào.

Cũng có thể nhiều thằng ngồi trên mạng…
Lặng lẽ trông tin theo dõi từng ngày,
Cũng có thể “Ồ” reo như chợt thấy…
Thằng bạn ngày xưa trốn phố lang thang!

…………

Cũng có thể! Bốn mươi năm hội ngộ…
Chuyện buồn vui có thể… cũng bất ngờ!
Cũng có thể! Ngày vui không đến được…
DÙ ĐẾN HAY KHÔNG LÒNG VẪN MONG CHỜ!

Cư Nguyễn, SG

Về lại đầu trang

CÓ MỘT NGÀY HUẾ BỖNG...

(Viết cho người Alfa đỏ)

Có một ngày, khi Huế bỗng reo vui,
Chiều Vỹ Dạ, trời ngoan hiền chi lạ!
Và anh đến, để nắng hè rực sáng,
Nung má hồng và đốt cháy tim nhau,
Em ngỡ ngàng, tình đầu anh đã biết!
Bên gốc dừa, trăng mĩm cười soi bóng,
Gió dịu dàng ru mây ngủ trên cao,
Sương từng giọt nắm tay nhau tình tứ
Để cây lá níu đầu hôn tha thiết.
Nghe chuyện tình người Võ Bị Alfa.
Em, mười bảy đang hồn nhiên buổi sáng,
Để buổi chiều anh đến chợt buâng khuâng.

Có một ngày, em cúi đầu e thẹn,
Lời tỏ tình sao như tiếng chuông vang,
Anh nồng nàn như nắng cuối mùa đông.
Anh oai dũng như núi trời hùng vỹ,
Anh chân thành như cây rừng hóa đá,
Trong bếp lửa tiếng củi hồng tý tách.
Và reo vui khi nghe tiếng em cười.
Trên bàn học, những bài toán hàm số.
Cuốn vạn vật dài lê thê im tiếng,
Bởi anh sáng ngời màu Alfa đỏ thắm!
Em, mười bảy tình yêu đầu đã đến,
Bắt đền anh, trả lại tháng ngày xưa.

Có một ngày, chia tay anh cầu khẩn,
Xin ơn Trời ta có mãi bên nhau.
Thư xanh hồng từ bốn-không-hai-bảy,
Để Huế trời tím lịm Đà Lạt ơi!
Đêm trăng soi gốc cây dừa ngơ ngẩn,
Sương khóc buồn từng giọt thấm chia xa,
Gió vẫn ru lời hát buổi ban đầu,
Hay nghẹn ngào máu chảy ngược về tim.
Hai, ba năm em bảo thời gian vô nghĩa
Nhưng anh đi! một chuyến tàu đệnh mệnh,
Em, mười chín khóc tình dầu dang dở,
Khóc quê hương tan nát cảnh chia lìa.

Khung trời ấy, nắng hè còn nhuộm thắm,
Alfa đỏ vẫn kiêu hùng như thuở nọ,
Và bên này mây vẫn tím buồn trôi.
Trong nỗi nhớ, em nghe lời tình tự…

Mai Hương Trần (Vancouver 2009)

Về lại đầu trang

Tình Khúc Cho ALFA Đỏ

Chuyến xe ấy mang người xa phố thị
Một lần đầu cũng lần cuối này thôi
Thuở chờ mong giờ toàn những xa xôi
Gom hết mộng về tôi là thế đó

Người giã từ cuộc đời Alfa đỏ
Xa quân trường, quên những tháng ngày qua
Quên cao nguyên, quên từng gốc thông già
Quên kỷ niệm thiết tha còn ở lại

Tiễn người đi hồn tôi buồn tê tái
Còn tìm đâu những dấu vết thân yêu
Đường Chi Lăng màu áo ấy vẫn nhiều
Nhưng xa lạ mỗi chiều về trên phố

Con đường này, con đường nhiều lá đổ
Vùi lấp rồi tất cả dấu chân đi
Tình ngủ yên sau lần ấy chia ly
Dựng bia đá khắc ghi từng kỷ niệm

Tình thuở trước xin một lần khâm liệm
Yêu nhau rồi chỉ để khổ nhau thôi
Trời cao nguyên làm giá lạnh đôi môi
Gom hết mộng về tôi là thế đó.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh (18.2.1974)

Về lại đầu trang

Khung Trời Bốn Không Hai Bảy

Hôm nay nhận cánh thư xanh
Bốn Không Hai Bảy! Tên anh góc này
Bao nhiêu ngóng đợi là đây
Đôi trang giấy xóa bao ngày cách xa
Tâm hồn em chợt nở hoa
Mà đôi mi ướt nhạt nhoà giọt mưa
Xin Thao Trường gió nhẹ đưa
Xin mây thật thấp, nắng thưa dịu dàng
Chiều về trên cổng Nam Quan
Một ngày qua rất vội vàng với anh
Những giọt mồ hôi rơi nhanh
Làm sao chia nỗi nhọc nhằn với ai
Gian nguy đã sẵn đời trai
Giày Saut, áo trận ngày mai lên đường
Bỏ quên phố thị mờ sương
Còn đây tình hẹn vấn vương tim người
Mùa thu dài lắm anh ơi!
Không gian ngăn cách, một trời nhớ thương…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh (26.8.1974)

Về lại đầu trang

Thơ Tình

Sao em không là nàng dâu Võ Bị?
Đường vòng Lâm Viên vẫn nhớ áo em bay.
Những gót tình xuân ngập ngừng, ý nhị,
Cả một mùa xuân em mang đến nơi này.

Hội quán Trung Đoàn buổi sáng đẹp như gương,
Đôi mắt em cười lung linh ánh ngọc,
Một vầng trán thơm mê hồn hương tóc,
Một ngày trong đời anh nhớ mãi Trưng Vương.

Hơi Thở đã gần phố phường Đà Lạt,
Ta đi bên nhau thông đứng lại thầm thì,
Hồ nước nghiêng vai nhìn em không ngớt,
Cây cỏ bên đường nở đoá tình si.

Em về Sài Gòn bỏ quên nỗi nhớ,
Anh trở về trường lọt chọt giữa hàng quân.
Nhớ buốt đồi khuya, nhớ tràn lên sách vở
Bom đạn xa xa, tiếng nổ vọng thật gần.

Những ngày tháng Tư miền Nam mất máu,
Ta gặp lại nhau ngắn ngủi, vội vàng.
Nụ hôn chia phôi tiễn em lòng mưa bão,
Kẻ ở người đi, phố cũ nhuộm màu tang.

Anh ở lại làm tên bại binh phản quốc,
Một tên tù ngây dại khóc bên rừng,
Tiếc mình không đủ sức làm hơn được,
Để mất tình em, đánh mất cả quê hương.

Sao em không là nàng dâu Võ Bị,
Trời Houston có ai nhớ nhau không?
Anh vẫn còn yêu nét cười dung dị,
Yêu xót lòng nhau năm tháng lạnh lùng.

Phèo (Huỳnh Hữu Chí H29)

Về lại đầu trang

Trăng Về Thôn Vỹ

(Viết cho người Alfa đỏ - Xuân 2009)

Trăng mùa xuân nơi xứ người quê lạ,
Của phố phường tấp nập bóng xe qua,
Trăng vẫn tỏ mỉm cười qua khẻ lá,
Hỏi nơi cũ trăng xưa còn nguyên vẹn!

Ba mươi năm trăng vẫn trẻ chưa già!
Dẫu có theo chân người xa ngàn dặm,
Trăng có khóc trong lòng xưa phố cũ?
Chuyện một người thương kín phủ trang thơ,

Trăng-về-thôn-Vỹ, răng lòng vui lạ!
Dẫu trăng lu những tháng ngày ảm đạm,
Hay trăng tròn nếm ngọt những đêm vui,
Xin thứ lỗi, lời thề không trọn ước...

Mai Hương Trần (viết cho người Alfa Đỏ)

Về lại đầu trang

Lá Thư Tình Chưa Gửi

(Gởi về phương trời Hạ-uy-di)

Lá thư ấy phong thư chưa kịp dán,
Lệnh ra đi! Anh chưa hết bàng hoàng.
Tên em đó đợi chờ nơi sẽ đến,
Mà đường đi hun hút cánh thời gian!

Thư ấp ủ bao yêu thương trìu mến,
Của ngàn thông da diết bóng chiều lên,
Và của cả đêm cuối cùng Đồi Bắc,
Bước chân đi ôm nỗi hận không tên!

Thư hẳn lạc trong bão đời hiu hắt,
Hẳn vãi tung chới với tựa đời anh,
Sẽ nhòe nhạt bên bờ hồ giá lạnh,
Gió cuốn lên vướng víu níu ngày xanh!

Em chắc sẽ không bao giờ giận nữa,
Đã cách ngăn xa thẳm một đại dương,
Đã phân ly, biền biệt mãi dậm trường,
Sầu vong quốc võ vàng vương tóc úa!

Em hẳn đã vội quên bên nhung lụa,
Trời Tự Do cơn lốc xoáy đẩy đưa,
Cuốn phăng hết những cánh thư nồng cháy,
Bỏ rừng thông sương phủ mộng ngày xưa!

Em sao biết lá thư tình ngày ấy,
Bao uớc mơ hy vọng của đời anh,
Trong một đêm nghiệt ngã vỡ tan tành,
Trái tim héo sầu Quê Hương bất hạnh!

Sàigòn, 07.10.2009
Cư Nguyễn

Về lại đầu trang

Thơ Cho Người Tình Alpha Đỏ

Em đã là người tình alpha đỏ,
Đã cùng anh đo từng bước Lâm Viên.
Anh len lén hôn lên bờ môi nhỏ
Khi ánh nắng vàng khuất bóng Hoa Viên.

Bao kỷ niệm chất đầy thung lũng nhỏ
Lời yêu đương in dưới rặng thông già
Sáng chủ nhật tay trong tay dạo phố,
Vai kề vai đường phố đông người qua.

Anh lúc đó chàng trai đầy lý tưởng,
Mắt sáng ngời tin tưởng ở tương lai
Em thiếu nữ tuổi học trò mơ mộng,
Mãi yêu anh người lính trẻ miệt mài.

Nhưng giông tố bỗng kinh hoàng kéo tới,
Đất nước tôi thê thảm một màu tang
Anh buông súng mà lòng đầy tội lỗi,
Nghe lệnh trên sao tủi nhục bàng hoàng!

Rồi cứ thế đoàn trai vào tù tội,
Kiếp khổ sai ai biết có ngày ra.
Em theo mẹ mà chẳng nề sớm tối,
Kiếm miếng ăn dành dụm chút làm quà.

Đây gô mắm, đây ký đường, hũ mỡ
Gánh trên vai cùng với biển ân tình
Chân dẫu mỏi nhưng sá gì gian khổ,
Hết bóng đêm trời sẽ chuyển bình minh.

Giờ đây em đã là dâu Võ Bị,
Tình mình từng thử thách với gian nan,
Em sẽ mãi là nàng dâu Võ Bị
Chẳng chút ngập ngừng chẳng chút ăn năn.

Syataue29

Về lại đầu trang

Hai Mươi Chín Tháng Mười Hai

Ngày hai mươi chín tháng mười hai,
Anh, em và mẹ già vẫn nhớ!
Hân hoan anh lên đường cứu nước,
Quyết một lòng hai chữ TỰ DO.

Hởi anh yêu! bao điều tưởng nhớ,
Đà Lạt xưa ngôi trường Võ Bị,
Ngày gặp nhau bạn bè háo hức.
Niềm vui chung, gắn bó bao ngày,
Nuôi chí lớn, trai thời ly loạn.
Sá chi vì gian lao vất vả,
Dù năm mươi sáu ngày huấn nhục ,
Dù chinh phục Lâm Viên vời vợi,
Dù mộng gươm đao chưa thỏa chí,
Máu anh hùng vẫn mãi trong tim.

Ngày hai mươi chín tháng mười hai.
Bốn mươi năm sau anh nhỉ?
K29 khắp mọi nơi về gặp mặt,
Kể chuyện đời mấy thủa xa xưa.

Này! ly rượu chúc mừng hội ngộ,
Này! tương phùng Bắc –Trung – Nam,
Này! nụ cười cho người còn lại,
Hay giọt nước mắt cho bạn bè,
Đã ra đi vĩnh biệt muôn đời.
Ôi! kỷ niệm một thời còn đó!
Anh giữ trọn tình xưa nợ cũ,
Vẹn câu thề tương cốt khắc ghi,
Xin một lần kỷ niệm thân yêu,
Để ngày mai bao giờ gặp lại.

Em thay mặt người anh đã khuất,
Xin chúc mừng các anh hội ngộ,
Chúc các chị “Nàng dâu Võ Bị",
Vạn điều thắng lợi, phước - thọ - khang.

Mai Hương Trần (Vancouver )

Về lại đầu trang

ĐẾN ĐÓ MỘT LẦN...

Đến đó một lần thỏa ước mơ,
Bể dâu chia cách biệt đôi bờ,
Còn bao năm nữa mà hội ngộ???
Hay chỉ còn ngày tháng hửng hờ...

Đến đó một lần để nắm tay,
Ngàn lời sao tỏ hết một ngày???
Niềm riêng giờ chỉ còn chung một...
Một mái Trường như thoáng đâu đây.

Đến đó một lần để lại nhìn,
Một thời tuổi trẻ giữa chiến chinh...
Một thời hào khí ngời ánh mắt,
Giờ vẫn chưa vơi một chữ TÌNH!

Đến đó một lần đâu phải mơ!!!
BỐN MƯƠI NĂM nào phải một giờ...
SÁU MƯƠI NĂM góp bao thương nhớ???
Chỉ một lần đốt lửa gợi ngày thơ.

Đến đó một lần! Gọi gió Đông...
Căng buồm HỘI NGỘ lòng chung lòng...
Đã đi!!! Phải đến chờ gì nữa???
TÌNH ĐÃ LÊN MEN GỌI RƯỢU NỒNG...

Cư-Nguyễn.SG.

Về lại đầu trang

Ước Gì Một Lần Em Đến Đó!

Ước gì một lần em đến đó!
đón tiếng chào vỡ cả tim đau,
hay nụ cười một lần gặp gỡ,
nhấp ly rượu mừng thấm môi khô.

Sao nghe mặn mùi cay của rượu,
thôi trong tim ngưng tiếng thở dài,
thôi đừng nghĩ ngàn xa cách biệt,
thôi anh về nơi ấy bình yên.

Ước gì một lần em đến đó!
nhìn bạn bè anh bốn mươi năm,
trong nỗi buồn vui sum họp,
trong tiếng cười pha lẫn niềm đau.

Bạn bè anh, ai còn ai mất,
đếm từng ngày từng tháng chia xa,
đếm tương lai vui mấy mươi lần,
đếm ước mơ khi tóc đã đổi màu.

Ước gì giờ nầy anh bên em,
về Đà Lạt thăm Ngôi Trường Mẹ,
rực lửa hồng đêm gắn Alpha,
leo Lâm Viên ngạo nghễ tiếng cười.

Qua Cali tắm nắng tươi hồng.
cùng Niên Trưởng bạn bè nâng chén.
chuyện ngày xưa cung, kiếm, gươm, đao,
chuyện nửa đường vận nước tang thương.

Ước gì giờ nầy anh còn đó!
kể em nghe nỗi khổ trong tù,
em sẽ viết bài thơ bằng máu,
với nước mắt và cả con tim.

Hỡi những người anh Võ Bị,
đêm canh dài trăn trở xót xa,
nỗi vui kỳ diệu phút tương phùng,
bốn mươi năm chúc mừng hội ngộ.

Ước gì một lần em đến đó!

Mai Hương Trần (Vancouver 12/7/20012)
(Viết tặng Anh tròn một năm em đưa Anh về với NT và đồng môn của anh.
Em đang khóc đây. Anh thương kính)
Viết để nhớ đêm qua đèo Song Pha ba mươi bảy năm trước...

Về lại đầu trang

ĐÊM SONG PHA

Đêm Song Pha hồn rơi trên phố núi,
Đêm phũ phàng trốn chạy mối tình đầu,
Đêm rời rã nào biết đâu lần cuối...
Vạn đêm sau trằn trọc với nỗi sầu.

Đêm Song Pha lưng đèo như đốt cháy,
Những con tim uất hận nỗi đắng cay,
Những đôi mắt quầng thâm môi rướm máu...
Trường Mẹ sau lưng đen xám màu mây!

Đêm Song Pha đêm trợt dài vô tận,
Dài gian truân dài năm tháng oan khiên,
Dài nỗi nhớ nơi xứ người lận đận...
Đâu nữa ngàn thông, đâu hỡi Lâm Viên???

Đêm Song Pha trong giòng người hối hả,
Có bóng em tôi, có dáng mẹ già,
Có trái tim tôi sững sờ tơi tả...
Đêm cuối cùng đôi ngã mịt mùng xa.

Đêm Song Pha đêm bỏ đồi ra biển,
Bỏ ước mơ tung cánh khắp mọi miền,
Bỏ góc phố ta chờ nhau chủ nhật...
Chờ đợi đêm này đợi đến vong niên! .........

Đêm Song Pha! Đêm bạc tóc nhoà!
Đêm trùng xa cách vạn ngày xa...
Đêm của vạn đêm đen tiếp nối,
Đêm nào quân ngược lại Song Pha???

Cung-Uyên 01/04/1975-01/04/2012

Về lại đầu trang

MẸ & BẠN
Và Nỗi Lòng Khi Nhập Cuộc

- Đến các Niên trưởng & Bạn bè 29
- Riêng về: Phi Yến 26, NT Nghĩa, B27, và Cư E29033, để cùng cảm thông!

Nhớ năm xưa, nơi hiên nhà chờ mẹ
Tan chợ về, mua cho được ít quà
Quý biết bao, không quản ngại đường xa
Yêu con dại, thân già nào ta thán!

Nhớ tiếng mẹ, chứ xá gì cho đáng
Cho dẫu là tấm bánh tráng đơn sơ
Hay cao sang, ngoài mặt cứ phớt lờ
Ôm chặt mẹ, lòng con, ôi vui sướng!

Nay bóng mẹ đã âm dương đôi hướng
Con cũng già, xa chốn cũ hai đường
Nơi quê người, tâm vẫn cứ nhớ thương
Nghĩa mẫu tử, cùng bạn bè phương cũ!

Xin nhớ lại, một thời nào quân ngũ
Ân tình xưa, không rủ cũng chợt về
Có biết không, nỗi sung sướng đê mê
Buổi sáng sớm, chiều hôm, khi gặp bạn!

Tuy xa cách nhưng nhờ vào nối mạng
Nên không gian càng sát lại gần nhau
Dẫu sang, hèn, hoặc mang nỗi đớn đau
Hãy luôn chia sớt cho nhau, nhé bạn!

Đôi dòng thơ, cho dù là ngắn cạn
Nghĩ đến nhau, sao cho hết hạn kỳ
Chút tình thừa, nơi đất khách phân ly
Cùng san sẻ, nhủ lòng đừng vị kỷ!

Hà Minh Châu A29026

Về lại đầu trang

Bài Thơ 30 Tháng 4

Một bài thơ tôi viết cho anh
Cho em, cho người vợ hiền, cho đàn con nhỏ
Cho mẹ già, cha yếu và cho cả quê hương

Một bài thơ tháng tư
Cha hôn trán con, cha ôm vai mẹ
Cha dặn dò nhỏ nhẹ
Nhớ nhé, chăm sóc con rồi mai mốt anh về
Ngày mai của cha dài hơn con tưởng
Ngày đợi của mẹ là một nén hương
Trên bàn thờ, ảnh cha còn đó thân thương
Khói hương cũng còn
Nhưng thân xác vùi chôn nơi đất lạ
Chốn rừng sâu làm mồi ăn cho quạ
Hay phơi xương ở trại tù Xuân Phước Sơn La

Bài thơ buồn tôi viết cho anh
Bài thơ tháng tư
Thương người thiếu nữ
Lạc giữa dòng người di tản
Lật xác từng chiến binh dưới cơn mưa nặng hạt
Đọc tấm thẻ bài nhòa nét dưới mưa
Tìm cha, tìm anh
Hay đang tìm kiếm xác chồng
Mưa nhạt nhòa trên tóc
Mưa đang khóc cho anh
Khóc cho người anh hùng không bỏ thây trên trận địa
Nhưng thây đổ giữa phố đông người với tay súng chưa buông

Bài thơ tháng tư tôi viết cho anh
Cho riêng anh, hỡi những anh hùng
Người lính Việt Nam Cộng Hòa
Không quen chữ dễ dàng
Không quen câu an lạc
Nhưng quen chọn gian khổ hiểm nguy
Chiều ba mươi tháng tư, chiều khổ lụy
Lệnh rút quân, lệnh buông súng đầu hàng
Tai nghe lệnh sao hồn cứ ngỡ ngàng
Còn đâu nữa mẹ Việt Nam
Còn đâu nữa con Võ Bị
Con của mẹ
Đứa bỏ nhà bỏ nước ra đi
Đứa đấu tranh cho đến phút tử ly
Giầy Saut còn lấm lem bùn chinh chiến
Bước chân còn quen nhịp đếm quân hành
Phút giây này, hồn tử sĩ vút trời xanh
Máu thấm đất
Thân ngã qụy
Tay còn ôm súng kề ngang tai
Máu tử sĩ lênh lang
Đủ làm mực viết trang sử mới
Bạn bè còn lại
Dăm ba đứa
Đứa gác súng
Đứa treo kiếm chôn cung
Đưá bỏ mũ sắt chơ vơ bờ lau sậy
Đứa lê thân tàn tạ đến cuối ngày
Biết về đâu giữa phố cũ đã đổi tên

Bài thơ tháng tư tôi viết
Cho mẹ gìa cha yếu hom hem
Cha chấp tay nguyện cầu Thiên Chúa
Mẹ cúi đầu khấn vái Phật trời
Cho con tôi
Vượt sóng vượt khơi
Theo dòng người di tản
Trốn khỏi bạo tàn
Xa khỏi nơi lao tù cộng sản

Bài thơ tháng tư, bài thơ đầy nước mắt
Nước mắt theo xác người di tản trôi sông
Trôi về biển Đông
Nơi dòng sông chẻ nhánh đau thương
Sông Hồng đầy máu thấm xuống sông Hương
Cửu Long cuốn xác, trùng dương lối về

Bài thơ tháng tư tôi viết cho anh tôi
Để nhớ bạn nhớ bè
Nhớ tiếng cười vừa mới hôm qua
Khuôn mặt thân quen chừng như muôn đời không lạ
Kỷ niệm kể hoài, nghe mãi vẫn không xa
Còn đâu... còn đâu...

Bài thơ tháng tư
Tôi viết cho dân tôi
Để nhớ ngày quốc hận
Ngày ba mươi tháng tư bảy lăm u tối
Triền miên tăm tối
Cho anh cho tôi
Cho người dân Việt
Một ngày vấn khăn tang
Cho quê hương Việt Nam

Kim Cao - tháng tư năm mười hai

Về lại đầu trang

Mẹ và Anh

Anh còn nhớ bốn mươi năm cũ,
Mẹ nước mắt hai hàng đẫm ướt,
Gói hành lý anh vào Võ Bị,
Thêm nỗi thương yêu tận đáy lòng.

Mẹ trông chờ lá thư anh gởi,
Đọc từng hàng từng nét chữ,
Để tìm dấu thân quen ngày cũ!
Đem nỗi buồn Mẹ giấu kín tâm tư.

Anh kể chuyện quân trường rộn rã,
Ôi Niên Trưởng, bạn bè thân mến!
Tám tuần huấn nhục trí cùng thân
Dạ bền bĩ Lâm Viên không nản chí.

Đêm gắn Alfa lửa hồng rực đỏ,
Giữa bầu trời và trong cả trái tim,
Bầu nhiệt huyết sục sôi chí lớn,
Nỗi căm hờn đốt cháy tâm can.

Tháng tư buồn cả nước oan khiên,
Tháng tư nào địa ngục trần gian,
Vì quê hương đến thời vận mạc
Anh đổi đời hai chữ “chết Vinh"

....

Nay Mẹ già tóc trắng bạc phơ,
Sáng trưa chiều đốt nén hương thơm,
Nguyện cầu hương linh anh siêu thoát,
Để lòng Mẹ bình yên thanh thản.

Rồi bốn mươi năm ngày hội ngộ,
Bạn bè anh khắp nơi về hoan hỉ,
Em thấy lòng xót xa buồn tủi,
Nhớ anh nhiều, màu áo Jaspé....

Mai Hương Trần

Về lại đầu trang